Đọc “Ngày mai thương hồn gió” của Hàn Phi Nhạn để chiêm nghiệm nhân sinh

Hàn Phi Nhạn đến với thơ từ khá sớm, nhưng phải sau nhiều năm trải nghiệm, lắng đọng và chiêm nghiệm, anh mới cho ra mắt tập thơ đầu tay Ngày mai thương hồn gió. Gồm 160 bài thơ, tập sách là kết tinh của những suy tư về tình yêu, thời gian, quê hương và thân phận con người.

Điểm nổi bật trong thơ Hàn Phi Nhạn là mảng thơ tình. Tuy nhiên, tình yêu trong thơ anh không chỉ là câu chuyện của cảm xúc lứa đôi mà còn là nơi hội tụ của những khát vọng, mất mát và những suy tư về kiếp người. Bài thơ Em về cơi lại bến nghiêng là một minh chứng tiêu biểu: “Kể từ nghiêng một dòng sông/ Em nghiêng cả một bến lòng vất vơ...”

Hình tượng “bến nghiêng” vừa là không gian thực vừa là biểu tượng tâm trạng. Cái nghiêng của bến cũng chính là cái nghiêng của ký ức, của số phận và của một tình yêu đã xa nhưng vẫn còn sức ám ảnh.

Không đi theo những lối mòn quen thuộc, Hàn Phi Nhạn chọn cho mình con đường riêng, nơi thơ là sự giao thoa giữa cảm xúc và suy tưởng. Bài thơ Dọc đường thơ có thể xem như một tuyên ngôn nghệ thuật của anh:“Dọc đường thả một khúc thơ/ Nhúng trong khôn dại nửa tờ giấy rơi...”

Ở đó, hành trình thơ cũng là hành trình tìm kiếm bản ngã. Những câu thơ như “ta hoang vu chạm những rời rạc ta”, “xé câu thơ gãy ta ngồi buộc ta” diễn tả nỗ lực hàn gắn những đổ vỡ trong tâm hồn. Thơ không chỉ là ngôn từ mà trở thành cuộc đối thoại với chính mình.

anh-1781795990.jpg
Tập thơ Ngày mai thương hồn gió của Hàn Phi Nhạn, NXB Hội Nhà văn, 2026. Ảnh: Tác giả

Một trong những dấu ấn nổi bật của Hàn Phi Nhạn là nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ. Anh thường lấy chất liệu từ đời sống đời thường nhưng tổ chức thành những kết hợp mới lạ, giàu sức gợi: “buồn chai sóng mắt”, “buồn rơi lịch phịch”, “mây queo quắt khóc”, “cột xích tiếng thở dài”... Những sáng tạo ấy tạo nên một thế giới ngôn ngữ riêng, khó trộn lẫn.

Đặc biệt, nỗi buồn xuất hiện với mật độ dày đặc trong thơ anh. Nhưng đó không phải nỗi buồn bi lụy mà là nỗi buồn của một tâm hồn đa cảm và giàu chiêm nghiệm. Hai câu thơ: “Người ta có mẹ để thương/ Còn con nhớ mẹ qua hương khói tàn” đã diễn tả sâu sắc nỗi đau mất mẹ bằng hình ảnh giản dị mà ám ảnh. Chỉ một “hương khói tàn” cũng đủ gợi lên khoảng trống không gì bù đắp được trong đời người.

Bên cạnh tình yêu đôi lứa, tình thân cũng là nguồn cảm xúc quan trọng trong thơ Hàn Phi Nhạn. Bài thơ Ngoại tôilà một trong những bài thơ giàu cảm xúc nhất của anh. Không trực tiếp bày tỏ nỗi nhớ, nhà thơ tái hiện hình ảnh người ngoại qua những chi tiết bình dị của làng quê: “Ngoại cười miệng móm da nhăn/ Mắt sâu dường đã cỗi cằn nhớ tôi”.

Những hình ảnh hàng cau, dây trầu, trái khế, chén canh rau... không chỉ gợi không gian quê nhà mà còn làm hiện lên bóng dáng người ngoại tảo tần đang dần đi về phía cuối cuộc đời. Tiếng “vạc sành” xuất hiện như một âm thanh ký ức, khiến bài thơ khép lại trong dư âm buồn sâu thẳm: “Ngày mai tôi lại đi rồi/ Xa quê nào chẳng có hồi nhớ quê...”

Trong nhiều sáng tác, Hàn Phi Nhạn còn thể hiện rõ cảm thức về thân phận con người. Bài thơ Phía sau người là tiếng nói của những phận đời bị bỏ lại phía sau cuộc sống: “Phía sau người đau đớn lắm người ơi/ Cái phía sau tôi chẳng thể đứng lên nên mấy lần gục ngã...”

Hình ảnh “phía sau người” trở thành biểu tượng của cô đơn, mất mát và những khát vọng không thành. Nỗi đau cá nhân còn mở rộng thành những suy tư mang tính nhân sinh sâu sắc.

Một phương diện đáng ghi nhận khác là sự vận dụng sáng tạo thể thơ lục bát. Hàn Phi Nhạn vẫn giữ được âm hưởng truyền thống nhưng đồng thời đưa vào đó những liên tưởng mới mẻ, hiện đại, tạo nên một giọng điệu riêng. Những câu thơ lục bát của anh vừa mềm mại, giàu nhạc tính, vừa chất chứa nhiều tầng ý nghĩa.

Thời gian trong thơ Hàn Phi Nhạn cũng mang tính biểu tượng. Đó không chỉ là sự vận động của đời sống mà còn là thước đo của mất mát và đổi thay. Trong Dịu xuân buồn, nhà thơ viết: “Tôi đếm mùa xuân lên tóc mẹ/ Sợi đen hơn nửa bạc trắng rồi...”

Mùa xuân ở đây không còn đơn thuần là mùa của đất trời mà trở thành dấu mốc của tuổi tác và sự hữu hạn của đời người.

Có thể nói, thơ Hàn Phi Nhạn là sự hòa quyện giữa truyền thống và hiện đại, giữa cảm xúc và suy tưởng. Đằng sau những câu thơ giàu chất trữ tình là những trăn trở về tình yêu, thời gian, quê hương và thân phận con người. Anh đã tạo dựng được một giọng thơ riêng: trầm buồn nhưng không bi lụy, suy tư mà không nặng nề, giàu cảm xúc nhưng vẫn đậm chất nhân văn.

Ngày mai thương hồn gió vì thế không chỉ là tập hợp những bài thơ giàu cảm xúc, mà còn là tiếng nói của một tâm hồn luôn thao thức trước cuộc đời, trước những giá trị bền vững của tình yêu và con người. Đây chính là yếu tố làm nên bản sắc và sức sống riêng trong thơ Hàn Phi Nhạn hôm nay./.

Nguyễn Văn Hoà